Thời học sinh của tôi

Sinh ra và lớn lên ở 1 tỉnh lẻ miền tây, tôi có 1 cuộc sống đầy đủ so với bạn bè cùng trang lứa, vì thời đó khu tôi ở mọi người nghèo lắm, tuy ba mẹ tôi chỉ là công nhân viên chức nhà nước, nhưng vì tiết kiệm nên đến khi tôi ra đời cũng có của ăn của để. Cũng như bao đứa trẻ khác, tôi có những đam mê, có những thú vui riêng, tuy nhiên dường như tôi khác bọn nó 1 chút.

doi_hoc_sinh

Trong trường tiểu học, con trai bọn tôi rất ghét chơi với bọn con gái, tuy nhiên tôi thì ngược lại, tôi rất thích chơi với bọn con gái, giờ ra chơi khi bọn con trai đá banh, rượt đánh nhau chí chóe ngoài sân, thì tôi lại cùng bọn con gái đem thun ra thắt, hoặc chơi những trò chơi trên giấy, thi hát… Trong lớp tôi có 1 con bé rất xinh, hát rất hay, nó là lớp trưởng và nó ngồi bên cạnh tôi, năm đó tôi học lớp 3, sẽ không có gì xảy ra nếu con bé không phải là 1 đứa mà theo bọn con trai gọi thì là “bà chằn lửa”, cơ bản là vì con bé nghiêm khắc, thường hay mách cô về những trò quậy phá của đám âm binh lớp tôi, kết quả là bọn con trai thường bị phạt, và ra về lại ném cái liếc sắc như dao về phía con bé, nhưng mặt nó lại dửng dưng kiểu như bà thách chúng mày làm gì được bà , thế là bọn nó ghét con bé, ghét lây cả tôi
Sang năm, tôi và con bé ấy vẫn học chung, vẫn ngồi kế, nó vẫn là lớp trưởng, chúng tôi thân nhau hơn, tôi thường vẽ tặng nó những bức tranh chì màu, nó thì tặng tôi những bài hát, những bài hát thơ ngây trong sáng của thiếu nhi, bọn con trai, bây giờ bọn nó rã ra nhiều lớp và họp lại thành 1 nhóm mà theo tụi nó gọi là băng “Rồng đen”, cầm đầu băng Rồng đen là thằng Thiện, nó có 1 biệt danh là Thiện bùm, nó là 1 thằng nhà giàu, tuy nhiên nó rất hay nổ, nổ đôm đốp, miệng của nó như cái lò phản ứng hạt nhân, nó là thằng cực ghét tôi, nó ngồi đầu bàn dãy bên kia, ở dãy bên phía tôi, ngoại trừ con bé lớp trưởng và bọn con gái ra thì có 1 băng nữa gọi là băng “Rồng xanh”, băng đảng này yếu thế hơn, chỉ có 9 thành viên so với 22 thành viên của băng thằng thiện bùm, lẽ ra chỉ có 8 đứa con trai dãy bên đây tuy nhiên chẳng hiểu sao tôi mặc nhiên được bọn nó kết nạp thẳng vào băng nên có 9 thành viên tổng cộng, đầu sỏ là thằng “Tài đại bàng” thằng này là 1 thằng nhỏ con, tuy nhiên chơi rất có uy tín, nó thích những hình xăm và thường dán 1 hình xăm con đại bàng đủ màu ở sau lưng, ba nó là 1 dân chơi thứ thiệt ở xứ miền Tây, nghe đâu là chủ 1 trường gà, dĩ nhiên 1 rừng ko thể có 2 cọp nên bọn nó chia ra thành 2 phe, tuy nhiên 2 bên rất ít khi xảy ra biến lớn, đơn giản vì con bé lớp trưởng còn hiện diện ở đây, chỉ cần có tí lửa nhen nhóm thì giọng nó lại vang lên lanh lảnh: “làm bậy tui méc cô à nhe” là cả 2 bên lại tiu nghỉu mà chia ra 2 góc, thằng Thiện bùm nó ghét tôi, đơn giản vì tôi chung băng thằng Tài và tôi chơi thân với con lớp trưởng, mặc nhiên thằng Tài lại được con lớp trưởng bảo kê trong thời gian chiêu mộ quân số.
Đến năm lớp 5, băng thằng Thiện kết nạp thêm 3 đứa ở lớp mới là 25 đứa, thằng Tài thì có được 20 quân, và dường như mâu thuẫn càng dân cao khi cả 2 bên chả đứa nào ngán thầy cô, những cuộc chiến vẫn thường xuyên xảy ra, dĩ nhiên tôi chẳng bao giờ tham gia vào cuộc chiến đó, tôi chỉ đi cùng Ngọc Uyên, bây giờ nó ko còn lớp trưởng nữa, có 1 đứa con gái khác được bầu, nó là lớp phó học tập, tuy nhiên nó vẫn không chừa cái tánh nghiêm túc, nó ghét bạo lực, nó vẫn là đứa méc với thầy cô những lúc 2 băng rượt nhau chí chóe, tuy nhiên thằng tài ko ghét nó, thằng thiện thì rất ghét nó, đỉnh điểm là khi bọn nó bị phạt dọn toilet 1 tuần, mà các bạn biết toilet của bọn tiểu học thì nó bẩn cỡ nào, sau lần đó thì bọn thằng thiện án binh bất động, dường như bọn nó đang chuẩn bị 1 kế hoạch, và thật sự bọn nó chuyển hướng, không tấn công bọn thằng tài nữa, mà chuyển sang tấn công con bé Ngọc Uyên, bọn nó thường dùng nước đá ném khi tôi và con bé ngồi dưới gốc cây bàng chơi ô ăn quan, hoặc lén bỏ rác vào cặp của con nhỏ, con nhỏ hung dữ như vậy, nhưng lại rất mít ướt, lần nào bị tấn công là lại khóc mếu máo, điều đó dường như càng kích thích bọn thằng Thiện tợn, có 1 lần, tôi cùng con bé đi học về, chúng tôi thường đi bộ cùng nhau vì nhà của cả 2 chung 1 con đường, dường như đã theo dõi nhiều ngày, hôm đó tôi bị bọn thằng Thiện phục kích, nó bước ra từ bụi rậm và bao vây tôi là đám đàn em, trên tay nó là 1 con rắn mối, con vật mà dường như con Uyên chỉ dám nhắm tịt mắt khi vừa thoáng thấy, bọn nó thay phiên ném con rắn mối qua lại ngang chỗ tôi và con Uyên bị vây quanh ở giữa, con bé ngồi bệt xuống đất mà khóc, tôi thật sự giận run người, thu 1 nấm đấm xông thẳng vào giữa thằng Thiện nghe 1 cái hự, nó hét lên: “chơi nó” cả bọn xúm vào vây lấy tôi, con Uyên vừa khóc vừa bỏ chạy ra xa, tôi bị đánh túi bụi, tôi chụp cổ áo thằng Thiện và cứ dí như vậy đấm đấm vào nó, tôi bị bọn nó vật ngã xuốg đất, vớ được 1 khúc cây, tôi vỗ thật lực vào thằng Thiện chẳng biết trúng ở đâu chỉ nghe bọn nó la lên: chết rồi chết rồi, thằng Khoa đập thằng Thiện vỡ gáo dừa rồi, tôi thót tim khi bị 1 cái chụp cổ từ sau lưng, thì ra con Uyên đã chạy lên trường kêu thầy giám thị xuống, kết quả của cuộc chiến hôm đó, cả bọn mời phụ huynh lên kí cam kết, tự kiểm điểm trước trường, sau đó là trận chiến ở nhà với những lằn roi trên mông, cả trường đều biết sự kiện đó, chúng nó bảo tôi là anh hùng cứu mỹ nhân, bọn âm binh thì gọi tôi là thằng “lẹo cái” 1 cái biệt danh mà tôi rất ghét phải nghe, bọn thằng Tài thì rất khoái tôi, nó thường vỗ vai tôi đi căn tin ăn uống, dường như vì ghét bị chọc mà dần dần tôi đã chính thức gia nhập băng của thằng Tài, tôi vẫn thường luôn đi hỗn chiến như vậy khi nghe 1 thằng nào đó gọi tôi là “lẹo cái”, thời gian đó cũng làm tôi và Uyên cách xa nhau, tôi ngại phải gặp mặt Uyên khi nhớ tới cụm từ “lẹo cái”, nó cũng không còn nói chuyện với tôi khi biết tôi hay đi đánh nhau, sau năm đó tôi chỉ biết là nó đi Mỹ cùng gia đình, đến tận bây giờ dường như tôi cũng đã quên mất đi gương mặt của nó, kỉ niêm chỉ còn là những câu chuyện đánh nhau như vậy…

Content Protection by DMCA.com