Tôi Yêu Chị Gái

Chap2: “lên thành phố”
vậy là kì thi đại học đã trôi qua được nửa tháng và bây giờ tôi đang ở trường để lấy giấy báo điểm. Cả đêm qua kô ngủ vì hồi hộp, tôi cũng nghĩ đến việc nếu kô đỗ thì sẽ ra sao? Có phải bố mẹ sẽ bắt tôi ở nhà và gả cho Taeyang oppa như đã hứa?
– Omo Yul đen đỗ rồi này – tiếng la hét phấn khích của bọn con gái trong lớp.
– cậu đã chép bài hay giở tài liệu đúng kô Kwon Yuri? – tên lớp trưởng lùn nhìn tôi giễu cợt.
– cậu ấy đã rất chăm chỉ trong học kỳ vừa qua, còn cậu chắc tương lai phải về bán cá rồi – Sooyoung đanh đá nói.
– quên đi tôi cũng đỗ, nhìn đây. – Taeyeon phe phẩy tờ giấy báo điểm trước mặt chúng tôi rồi vênh váo bước đi. Có phải tôi đã nói cậu ta lễ phép, ngoan hiền “trước mặt người lớn” kô? đúng như vậy đấy. Còn đối với bạn bè cùng trang lứa thì…
Sooyoung hếch mũi hừ một tiếng rồi quay sang ôm chặt tôi hò hét. Cậu ấy và tôi đăng kí thi cùng trường, vậy một đứa dốt như tôi còn đỗ nên việc học sinh ưu tú của lớp Choi Sooyoung được điểm cao thì kô có gì là bất ngờ.
Về đến nhà tôi vui mừng báo với bố mẹ và họ đã rất vui, từ bé đến nay tôi chưa bao giờ cảm thấy tự hào như vậy kể cả khi đạt được danh hiệu “đen nhất xóm”. Vậy là tôi sắp được gặp chị, ở gần chị nghĩ đến đó tôi kô thể ngăn khuôn mặt mình vẽ lên một nụ cười rạng rỡ. Kể từ khi lên Seoul chị vẫn chưa về nhà và thỉnh mới gọi điện về hỏi thăm gia đình, mỗi lần nghe giọng chị qua chiếc “cục gạch” yêu quý của bố là tôi lại mếu máo.
___
– sau này em sẽ chơi với ai? Ai sẽ đi bắt gián về nướng với em? – Yoona nước mũi chảy dài dù kô thấy nước mắt đâu nói khi tôi và Sooyoung đứng ở ga tàu.
Bố mẹ tôi và bác Choi kô ra tiễn vì họ bảo sẽ kô lỡ xa chúng tôi nhưng tôi biết giờ này ở nhà họ đang mổ lợn ăn mừng vì tống được hai đứa con phá phách đi.
– hãy cố gắng học sang năm lên seoul với bọn chị, chả phải em vẫn còn con bé Seohyun để chơi sao? – tôi xoa đầu con bé an ủi.
– vâng, đấy là em chỉ nói thế thôi chứ hai chị đi cũng tốt, em sẽ có thời gian chơi với em ý nhiều hơn – Yoona tỉnh bơ đáp mà kô ngĩ tới tình cảm “thắm thiết” giữa chúng tôi trong bao nhiêu năm qua.
Khi tàu bắt đầu lăn bánh tôi vẫn nghe thấy tiếng Yoona rối rít gọi tên ở đằng sau, quay lại thấy Sooyoung đang ngồi ngịch cái điện thoại bố cậu ấy cho để liên lạc. Tôi đã xin bố mua cho một cái nhưng ông bảo có gì gọi nhờ vào máy Sooyoung, vâng bố tôi rất biết cách lợi dụng.
Tôi đã gọi cho chị hai hôm trước nhưng chị nói là bận đi làm thêm nên kô thể ra đón và hẹn hôm nào đó sẽ qua kí túc xá tôi chơi, hơi buồn và thất vọng nhưng tôi cũng thông cảm vì tôi biết chị rất bận.
___
– wow, đẹp quá, đúng là Seoul có khác hơn hẳn quê chúng ta.- Sooyoung reo vang phấn khích rồi dang tay quay vòng vòng.
– thế mà cũng nói – tôi bĩu vì câu nói ngớ ngẩn của cậu ta.
Chúng tôi lơ ngơ bắt xe bus hàng mấy tiếng cũng kô đến được trường, ở nhà các phụ huynh đã dặn kô được bắt taxi vì sẽ rất tốn kém. Sau nửa ngày vật vã chen lấn trên xe bus còn mấy lần suýt chết sặc vì mùi hôi lách của ai thì tôi kô biết, cuối cùng chúng tôi đã đến được trường đại học Seoul.
Chúng tôi đăng kí ở kí túc xá nên phải đến sớm hơn các sinh viên khác vài ngày nên sau khi sắp xếp xong hành lí thì kô còn việc cả. Phòng của của tôi và Sooyoung có bốn giường vậy nên chắc là sẽ có hai người nữa ở chung nhưng giờ họ vẫn chưa đến, tôi cũng kô quan tâm lắm.
– Yul ơi đi ăn thôi mình sắp chết đói rồi – Sooyoung giơ hai tay ra trước mặt, đầu nghẹo sang một bên làm điệu bộ xác chết.
– chả phải cậu vừa ăn chục cái bánh nướng Yoona đưa khi ở trên tàu sao? – biết là cậu ta ăn khoẻ nhưng tôi kô ngĩ là khoẻ đến như thế.
– cái gì? Cậu kô nhớ mình đã nôn hết ra xe bus rồi sao?
Đúng là tôi quên mất, khổ thân cậu ấy lúc đó còn bị một cô gái nào đấy phang cả quyển sách vào mặt vì tội mất vệ sinh.

Content Protection by DMCA.com