Truyện Có Thật 2018 – Thời Học Sinh Hoang Lạc

Loading...

Tôi ngã xuống sàn, quằn quại thật ra tôi chưa bao giờ đánh nhau mà bị thương tới chảy máu bao giờ nên lần này tôi hoảng vcl. Mấy thằng đi chung với tôi bay vào loạn đã với tụi kia, tôi mới để ý thì ra tụi ở quán cà phê về tới đây rồi mình hơi tốn thời gian xem tụi kia hành sự.
Tôi lấy lại bình tỉnh hét : Thằng nào đánh mấy đứa em tao, tao cho người thẻo lổ tai thằng Huy. Vừa thấy tụi kia hơi chửng lại cả 4 thằng không cần bàn bạc 1 mạch nhảy ra khỏi quán, tụi kia bất ngờ quá 1 2 thằng nhảy ra theo bị thằng Sáu với thằng Bi đập gục hết.
Lấy được xe chạy thẳng ra quốc lộ, tôi gọi 4 thằng đang ở chổ thằng Huy:
– Có biến kẹp thằng Huy chạy ra quốc lộ tao đợi.

– Dạ anh 2.
Bốn chiếc xe chạy vừa ra khỏi huyện Mộc Hóa thả thằng Huy xuống, tôi tính nói là đưa tôi đi phòng khám nào đó nhưng nãy giờ hồi hộp không để ý bây giờ thấy không còn đau nửa nhìn lại thì do tôi mặc áo khoát dù dày như áo mưa công an nên nó cắt dô thịt chỉ 1 lằn nhỏ không đáng lo.

Thế là khỏi chữa trị gì hết chạy về thành phố luôn, sau đợi đó tôi không định xuống tìm con Dung làm gì nửa. Nhưng hình như món nợ này nó bắt tôi phải trả, đột nhiên bửa kia đang đi học hè vừa ra khỏi trường thì thấy con Dung đứng trước cổng chờ mình. Tôi cũng cảm thấy lạ lạ, cũng khá nghi ngờ nhưng lúc đó những ý nghĩ già dặn của tôi bay đi mất rồi, cặp mắt con Dung vẩn vậy nó hút hồn đến ghê gớm [nhỏ Dung là đứa có cặp mắt đẹp nhất mà tôi từng gặp, sau này cũng có cặp với 1 nhỏ quê sóc trăng cũng tương tự nhưng mà cũng kém nhỏ Dung]

Đang nói chuyện với nhỏ Dung, còn mơ màng thì tôi thấy 4 thằng đi theo tôi cảm thấy bất an rồi. Mới nghĩ mình chưa đưa tiền cho thằng Huy sao nhỏ Dung lên đây được, mới nghĩ thầm: “chết mẹ bị gài rồi”. Lúc này tôi đang đi ra lấy xe gửi ngoài trường nhìn qua đường cũng có mấy thằng lạ mặt đứng trước chổ tôi gửi xe, nhanh trí tôi chạy qua hẻm kế bên quán bida.

Nói trong bụng: “ở xứ này tụi bay muốn bắt được tao, quên đi”, tôi thuộc lòng đường lớn hẻm nhỏ ở cái nơi này, tụi nó chạy bộ rượt tôi vào hẻm nhỏ, tôi rẻ trái rẻ phải đủ thứ, tới lúc không còn thằng nào ở sau lưng thì tôi cũng đã chạy bộ được 15 phút, 15 chạy liên tục không ngừng nghĩ tôi tim đập như nhảy khỏi lồng ngực.

Bây giờ an tâm gọi cho tụi em tới đón, còn tôi thì trốn trong 1 quán NET cỏ bên đường, khoảng 30 phút thằng Toàn anh nuôi tôi dẩn khoảng 20 chục thằng tới trước của quán NET hỏi:
– Thằng nào rượt em nói anh.
– Em không biết cở chục thằng đứng trước của Trường.
Giới thiệu sơ qua thằng Toàn, thằng này ba mẹ chết sớm chị 2 có chồng mà do nghèo khó quá chịu không nổi thằng chồng bỏ về xứ, để lại 2 đứa con nhỏ. Nó với chị cùng 2 đứa con của chị nó lăn lộn vào đây kiếm sống, lúc đó nó tầm 8 9 tuổi mẹ tôi mới mở chợ thấy chị em nó tội mới cho căn phòng trọ với cái máy may cũ của mẹ tôi xong rồi chỉ tụi nó lấy đồ về nhà may.
Từ đó thằng Toàn bám víu mẹ tôi mà sống lăn lộn trong cái thế giới của tiền của gạo này, nó khét tiếng đòi nợ ác chuyên đi lấy tiền lãi với tiền góp cho mẹ tôi. Khu vực chợ và khu vực lân cận nghe tiếng của nó đã cảm thấy lạnh sống lưng. Hnay có thằng dám đụng tới em nó, thì nó cũng hơi ngạc nhiên đứa nào mà chán sống.

Tôi cũng không dám nói hết tất cả mọi chuyện cho nó nghe sợ nó nói lại cho bà già tôi, nên tôi cứ để tụi nó lo thằng Toàn nó sai thằng này đi đông thằng kia đi tây như là gia cát lượng sai quân trong Tam quốc. Mấy thằng kia đi tìm theo lời của thằng Toàn và miêu tả của tôi. Một hồi có thằng báo là có 1 đám đang trong quán bi da giống như tôi tả.

Tôi lại đứng bên đường nhìn thì đúng rồi có thằng Huy với nhỏ Dung, tôi mới nghĩ thầm: “thiên đường có lối tụi bây không đi, địa ngục không lối tụi bây muốn vào tới địa bàn này thì tao chôn hết đám tụi bây cũng được”.

Thằng Toàn kêu 1 đám ra cửa sau quán chờ thằng nào chạy ra thì quất hết còn lại theo nó vào quán. Tôi ra cửa sau cho an toàn, thằng Toàn không bao giờ để tôi đi cửa trước.
Tôi ra sau đợi mãi không thấy động tĩnh gì, không biết chuyện gì trong đó hồi sau thì có người ra mời tôi trong. Thì ra thằng này có nhờ người [1 ông có máu mặt ở SG để đến hòa giải sau khi biết tôi cũng có gốc mà cũng dân máu mặt ở đây] thì bà già thằng Huy lên để hòa giải:
Bà già thằng Huy: Mấy cậu đây do có chút hiểu lầm nên mới dẩn đến tình huống không đáng có.
Thằng Toàn: Tình huống hiểu lầm gì? [thằng này du cốn lắm có anh lớn bảo kê cho tui kia mà nhìn mặt nó như muốn ăn tươi nuốt sống]

– Đám thằng Huy con tui có hiểu làm với em cậu nên tụi nó đánh lộn, mà tụi nhó nít mới lớn lên có làm bậy mong bên đó tha lổi.
– Thằng con bà đâm em tôi, cũng hên nó không sao chứ có gì rồi bà lên đây xin lổi được à.
Nói vài ba câu thằng Toàn gọi cho bà già tôi, do bà già tôi nể mặt ông kia nên tha cho tụi nó về dưới và cấm tôi không được xuống dưới nửa. Lúc ra khỏi quán tản đi về thằng huy còn quay ra nói với tôi:

– bà già tao nói để con Dung lại đừng làm hiểu lầm thêm. Mà tao nghĩ mày không bỏ tiền mà lấy gái chắc mày cũng ko mặt dày như vậy đúng ko?

Tôi quắc thằng Sáu cầm cọc 50tr thảy lên người nó nói:
– có nhiêu đây, muốn lấy đủ thì tuần sau lên đây tao trả hết [nói cho vui thôi chứ tôi chắc có ba đời nhà nó sống lại cũng không dám lên nữa]

Thằng Huy cầm cọc tiền thả nhỏ Dung xuống tụi nó rút đi hết, tụi tôi cũng rút về hết bỏ nhỏ Dung tại chổ đó luôn. Tôi không còn nghĩ gì nửa, chuyện này gây cho tôi quá nhiều phiền phức rồi bây giờ còn không biết đối đầu với bà già ra sao nửa.

Content Protection by DMCA.com