Truyện Ma Ở Quy Nhơn Phần 2

Hôm nay rảnh nên mình kể tiếp câu chuyện gặp ma thứ 2. Ở lần gặp trước, một số bạn không tin là quảng đường 150m tại sao có nhiều cầu, suối và chùa như vậy, xin thưa Quy Nhơn 19 năm về trước đường xá chưa được mở rộng như bây giờ nhé. Nhà mình ở gần núi nên những con hẻm này chỉ rộng khoảng 2m và đường có nhiều khúc cua, cầu suối chùa chỉ cách nhau mỗi khoảng 30m đến 40m thôi.

Tiếp tục quay lại câu chuyện, lần gặp ma này sau lần gặp trước cách 1 tháng. Con ma mình gặp lần này mặc dù không hiện rõ mặt mũi như lần trước nhưng là lần mình sợ nhất. Năm 1995, lúc này mình 10 tuổi, học lớp 4, nhà dượng N mình ở cách nhà quại 3 cái nhà. Dượng mình rất thích coi phim võ thuật, kiếm hiệp, năm này lại ra phim Thần điêu Đại hiệp. Lần đầu tiên coi phim này mình nghiền luôn, ông dượng còn nghiền hơn mình. Từ ngày coi phim này cứ chiều đi làm về ổng tranh thủ cơm nước xong xuôi chạy đi thuê 3,4 cuộn băng về coi tới khuya mới đi ngủ. Tất nhiên mình cũng thức khuya coi cùng ổng và mấy người trong xóm. Thời này để sở hữu được được cái đầu coi phim hifi không hề dễ đâu nha, xóm mình là xóm nghèo nên rất ít người có. Phim kiếm hiệp thời bây giờ thuộc loại hot cho nên rất nhiều người muốn xem, mà công nhận phim này hay thiệt giờ coi lại cũng không thấy chán.

Bữa đó ông dượng N mình thuê 4 cuốn băng về coi tới 12h15 thì hết phim, lúc này đói bụng ổng kêu mình đi ăn khuya với ổng. Mình cũng đang đói nên đi luôn, từ nhà ông dượng muốn ra đường lộ thì cũng phải đi qua suối, chùa, cầu như mình kể phần trước. Lần gặp con ma trước mình sợ tới già rồi nên tự hứa sẽ không đi một mình đêm khuya nữa. Nhưng lần này mình lại nghĩ khác, he..he có ông dượng chở bằng xe cup (cup 50, dượng mình hồi xưa làm có tiền nên mua sắm đủ thứ) rồi, lại có đèn sáng nên không sợ. Với lại được ăn món phở mình yêu thích nữa. Công nhận đêm khuya ở xóm núi nhỏ này heo hút thật, không một bóng người, không đèn điện đường, âm u lạnh lẽo, kèm theo tiếng dế ếch kêu nữa không gian đêm tối càng thấy ảm đạm. Dượng mình chở đi qua đoạn suối, đèn xe sáng mình ngồi sau ôm chặt ngước mắt nhìn lên suối một màu đen tối mịt, lúc này nhà bên suối không tiếng chó sủa nên cũng thấy yên tâm. Đi qua chùa qua cầu thì cũng không thấy gì lạ xảy ra, mặc dù xe có đèn trước sau sáng nhưng mỗi khi qua những đoạn trên đôi khi mình hay quay lại nhìn phía sau xem thử có ai theo mình không. Ra tới phố hai dượng cháu ăn phở no căng bụng rồi về. Lúc này đã 12 kém 15, lần này về thật kinh khủng các bác ạ, đoạn đường này về đi qua ống cống thoát nước thì trời mưa râm râm. Cây me nằm trên đoạn này nghe đồn có người gặp ma ru con ngủ trên cây, đi được một đoạn thì tự nhiên thấy gì không ổn phía sau xe, mình mới quay lại thì thấy một đóm sáng to bằng bàn tay bay phía sau xe. Mình sợ quá kêu ông dượng có ma chơi phía sau nên phóng xe chạy nhanh lên, càng chạy nhanh nó càng rượt theo mình. Bây giờ thì mình mới có cảm giác lành lạnh nơi sống lưng, nên mới quay lại xem thử, thì lúc này mình muốn sỉu luôn, không chỉ có ngọn đuốc bay theo sau mà còn có làn sương trắng như hình người bay theo phía sau, vì đèn sau xe sáng kèm với mưa râm nên mình nhìn rất rõ (kể tới đây nổi hết da gà). Hai tay mình ôm chặt dượng vừa khóc vừa nói có bóng trắng bay phía sau nữa, ông dượng lúc này mới run lên một cái thiệt mạnh, làm mình càng sợ hơn. Ổng phóng thật nhanh qua tới cái cầu ổng hỏi mình nó có còn theo nữa không, mình nói là còn. Thế là ổng quay lại nhìn thì mới bật ngửa ngả xe luôn, xui hết đường xui lại ngả xe ngay chỗ cây sầu đâu. Mình nói ổng bữa con gặp ma chỗ đây nè, nghe xong mặt ổng tái mét không còn hột máu luôn, phía sau hai bóng ma chập chờn bay theo.

Mưa mỗi lúc một to, dượng N lật đật bò dậy đạp xe, đạp mấy lần mà không nổ máy. Tiếng chó sủa của mấy nhà bên cạnh càng làm không gian đáng sợ hơn, xe nổ máy, ông dượng hối thúc mình leo lên xe nhanh, ngước mặt ra sau hai bóng ma theo sau rất gần rồi. Đi tới chùa thì hai bóng ma biến đâu mất, nhưng lại có một người đàn ông đang ngồi bên miếu hỏi ” cho mồi điếu thuốc đi”, giọng nói nghe rất ghê. Biết là ma nên ông dượng không nói mà phóng thẳng luôn, tới đoạn suối tự nhiên nghe tiếng khóc từ trên núi phát ra. Mình như muốn nhảy xuống xe, tay chân rụng rời, còn ông dượng thì khỏi nói luôn, lái xe chạy loạn xạ, đâm zô đá xe giồng rập rập. Về tới nhà quăn xe ngoài sân ba chân bốn cẳng chạy zô nhà, ổng thở như sắp chết, mình thì như người mất hồn. Ai ngờ đâu ổng sợ ma đến zậy, chỉ tại tô phở mà mình bị vạ lây.

Sau này mình nghe người lớn nói trước đây xóm này là bãi tha ma thời kì chiến tranh, ai ở xóm này gan mấy khi gặp ma ở đây cũng phải sợ. Giờ mình mới biết ngọn lửa bay theo sau là khí nitơ điôxít từ xác chết khi có mưa mới bay lên, còn bóng trắng bay sau mình nghĩ là hồn ma.

Phần tiếp theo mình sẽ kể chuyện một số người trong xóm mình gặp ma kể lại.

Content Protection by DMCA.com