Truyện Sex Nóng Bỏng – Bé Yến Sành Đời …

10h sáng ngày hôm sau Yến thức dậy với cái đầu đau như búa bổ, mồm thì vừa đắng vừa khô vừa nhạt tếch, chẳng hiểu là có cái vị gì. Yến cố gắng mở mắt. Hạnh đang nấu ăn chắc là bữa trưa, còn Bình thì đang đánh răng, chắc hôm qua Bình có khách buổi khuya, còn Hạnh thì không. Hạnh nhìn thấy Yến đã thức giấc liền hô lên: “Nữ hoàng nhạc Pop Madonna của chúng ta dậy rồi kìa. Thế kính hỏi nàng duyên cớ gì mà hôm qua bốc thế?”. Yến kêu lên:

– Đừng trêu em nữa cho em cốc nước em đắng mồm quá.

– Cho nó cốc nước đi mày

Bình đã đánh răng rửa mặt xong đi ra khỏi nhà tắm và nói với Hằng câu đó. Hằng đưa cốc nước cho Bình. Bình mang vào cho Yến. Bình nói:

– Uống xong cốc nước này, rồi dậy đánh răng rửa mặt đi, rồi ăn cơm, kể tao nghe xem hôm qua mày uống phải thuốc gì mà điên loạn thế hả mày?

– Hôm qua em gặp một chàng đẹp trai hết cỡ chị à?

– Mày chưa thấy sợ đàn ông hay sao mà còn mê trai đẹp hả mày?

– Nhưng chàng tốt lắm. Chàng biết em làm nghề này và chàng cho em cái này này

Yến nói và đưa cho Bình xem cái bao cao su loại bôi trơn. Bình sửng sốt nhìn Yến

– Mới lần đầu mà nó dám tặng mày món quá khiếm nhã vậy sao. Đây là loại bao cao su có bôi trơn. Gã này là tay chơi gái khét tiếng thì mới dùng loại này đấy

– Đúng rồi, chàng là trai gọi mà

– Trời, hết người rồi hay sao mày đi yêu trai gọi hả mày. Đã thế lại còn phát điên lên vì nó

– Chị không biết lúc đó em cảm thấy hận đời quá. Việt thì đã bỏ em rồi. Em đã hiến dâng sự trinh nguyên của mình cho một gã đàn ông trần trụi, thô thiển và mua vui cho một lũ đàn ông. Chị bảo em còn mặt mũi nào để đến bên Tùng nữa

– Tùng là tên của gã trai gọi đó hả?

– Vâng,

– Ối giời, mày có hâm không? Mày là gái gọi nó cũng là trai gọi. Mày lên giường với bao nhiêu thằng vì tiền thì nó cũng lên giường với bao nhiêu cô cũng vì tiền. Có gì đâu mà phải ngượng

– Nhưng đàn ông có không trinh trắng thì cũng không sao. Chứ còn phụ nữ chúng mình như thế là hư thân lắm

– Ngoại hình của mày thì thành phố lắm rồi nhưng tư duy vẫn còn nhà quê lắm. Bây giờ nam nữ bình đẳng rồi. Hơn nữa đàn bà chân yếu tay mềm không biết làm gì để kiếm ăn làm cái nghề mạt hạ này còn dễ chấp nhận hơn là đàn ông vai u thịt bắp không biết kiếm tiền mà phải ngủ với đàn bà để có tiền. Đúng là quá hèn

Yến im lặng vì Bình nói đúng thật sao chàng lại làm cái nghề hèn hạ này. Nhưng Yến nói:

– Nhưng ít nhất kể từ khi em làm nghề này chưa có ai quan tâm em đến vậy, nhặt bao cao su giúp em, không khinh bỉ em, quan tâm tới em, còn tặng em cái này nữa. Em tin chàng là một người tốt. Chắc hẳn chàng phải có một nguyên nhân đặc biệt nào đó thì chàng mới phải dấn thân vào con đường này

– Cũng có thể. Nhưng hiếm lắm. Thôi dậy rửa mặt đi rồi ăn cơm. Chắc gì mày đã gặp lại gã trai gọi đó

– Uh cũng có thể

Yến dậy rửa mặt, đánh răng và ăn cơm. Kể từ sau vụ kích động đó, Yến có vẻ nổi danh hơn, khách hàng muốn qua đêm, muốn vui vẻ với Yến ngày càng nhiều. Điều đó càng làm cho 2 bà chị cùng ph*ng với Yến lo lắng cho sức khoẻ của Yến nhiều hơn là ghen tị với Yến. Yến bây giờ cứ về đến nhà là nằm bẹp dí xuống giường, nhức mỏi khắp người. Thời gian cứ thế trôi qua.

Cho đến một tối thứ 6 (lại là tối thứ 6), Yến đi tham gia một bữa tiệc với một giám đốc của một tổng công ty có tiếng. Yến lộng lẫy như là một bà hoàng, bước vào dự tiệc. Cô khiến mọi người trầm trồ bởi vẻ đẹp mặn mòi của cô. Yến tươi cười chào khách của vị tổng giám đốc nổi tiếng nhưng cao số nên muộn vợ. Yến cứ tươi cười như thế cho đến khi Yến thấy Tùng đi vào với một người phụ nữ lớn tuổi. Tùng có vẻ lạnh lùng nhưng bà cô lớn tuổi kia thì có vẻ quấn quýt với Tùng ra mặt. Yến cảm thấy bối rối dù vẫn tỏ ra tươi cười. Tùng cũng tươi cười chào bạn bè của người phụ nữ sồn sồn kia cho đến khi nhìn thấy Yến. Mọi người có thể không nhận ra nhưng Yến có thể nhận ra một chút bối rối trên khuôn mặt thiên thần của chàng. Cả hai vẫn tươi cười với những người bạn của khách hàng của riêng mình. Cả hai đều muốn tiến đền để nói chuyện và hỏi thăm nhau lắm. Nhưng chẳng biết làm như thế nào. Nhưng may thay cơ hội cũng đến. Bà già sồn sồn kia nhìn về phía ông tổng giám đốc của Yến. Yến đoán chắc là hai người quen nhau. Bà già đó tiến đến:

– Chào ông bạn Cường của tôi. Dạo này làm ăn khấm khá quá nhỉ. Lại còn có cả vợ đẹp thế này nữa

– Ah, chào bà Tuyết. Khấm khá làm sao bằng bà. Bà cũng có một anh bạn trai trẻ và đẹp trai quá trời. Giới thiệu cho bà đỡ hiểu nhầm. Đây là Yến, bạn gái tôi chứ không phải vợ tôi đâu. Cô ấy còn chưa muốn cưới tôi. Còn bà giới thiệu anh bạn của bà đi

– Ái chà, cô em, kén chọn quá vậy. Ông Cường này giàu lắm đó. Lấy ông ấy không lo khổ đâu. Còn đây là Tùng trợ lý của tôi. Cậu ấy đâu có đồng ý làm bạn trai của tôi đâu

Tùng đưa tay ra để bắt tay với Yến và nói:

– Rất vui được làm quen với Yến

– Mình cũng vậy

Nhạc nổi lên, Cường mời bà Tuyết khiêu vũ, còn lại mỗi Tùng và Yến ở đó. Cả hai đứng với nhau và cùng bối rối không biết phải bắt đầu như thế nào. 1 phút trôi qua Yến mở lời trước:

– Bao cao su của anh em không dùng đến vì em muốn giữ nó làm kỷ niệm. Em cũng mua loại đó để dùng.

– Trời, em cứ dùng đi. Nó có là cái gì quý giá đâu mà phải giữ.

– Sao không quan trọng? Đó là món quà đầu tiên em được nhận từ một người đàn ông kể từ khi em làm nghề này.

– Nếu em muốn, anh sẽ tặng em một cái gì đó trong sáng và ý nghĩa hơn là cái thứ thô thiển đó.

– Không, đối với em nó rất có ý nghĩa. Anh Tùng này, em hỏi anh một câu khiếm nhã được không?

– Em cứ hỏi đi

– Tại sao anh lại làm nghề này?

Tùng im lặng trong giây lát. Yến nói tiếp

– Nếu anh không muốn trả lời thì thôi vậy. Còn em làm nghề này để….

– Em không phải nói anh hiểu mà. Còn nguyên nhân vì sao anh làm nghề này ư? Chuyện buồn thảm và dài lắm. Em cho anh địa chỉ của em đi, hay số điện thoại di động cũng được, khi nào đó chúng mình gặp nhau anh sẽ kể cho em nghe được không?

– OK

Tùng và Yến đổi điện thoại di động cho nhau để họ nạp số của mỗi người vào máy của nhau. Nhạc đã tắt, và nổi lên bài tiếp theo. Đó là một vũ điệu Latin. Tùng quay sang hỏi Yến:

– Chắc chắn là em biết khiêu vũ đúng không?

– Đương nhiên rồi.

Tùng đưa tay của mình ra, Yến cũng vậy. Tùng cầm lấy tay của Yến và hôn lên đó một cái như là một nghi thức lịch sự phương Tây khi mời phụ nữ khiêu vũ. Mọi người đều hiểu như thế nhưng với Yến khi được Tùng hôn nhẹ lên bàn tay của mình Yến cảm thấy xúc động mãnh liệt mà Yến chưa bao giờ có. Dù cho Yến đã để cho đàn ông dày vò cơ thể mình bao nhiêu lần nhưng chưa bao giờ Yến cảm thấy xúc động mạnh như lần này dù Tùng chỉ hôn lên tay Yến thôi mà. Kể từ sau nụ hôn đó, Yến không biết mình nhảy múa ra sao, Yến chỉ biết nhảy theo Tùng, nói đúng hơn là cảm xúc mà Tùng truyền cho Yến. Yến cũng không nghe thấy mọi người đang cổ vũ cho màn trình diễn đẹp nhất đêm nay của Tùng và Yến. Yến chỉ chăm chú nhìn ngắm khuôn mặt của Tùng. Ánh mắt, đôi môi, cái mũi, làn da của Tùng, mái tóc của Tùng. Tất cả đều cuồn hút Yến. Dù cho đời Yến nhiều khi cũng đã từng gặp nhiều thằng khách trẻ đẹp trai và cũng điệu nghệ trên giường lắm nhưng chưa có ai làm cho Yến xúc động như Tùng. Vũ điệu kết thúc. Mọi người vỗ tay cho Tùng và Yến. Cường và Tuyết cũng chạy ra khen ngợi Tùng và Yến. Nhưng cả hai đều nhận thấy Cường và Tuyết có vẻ như là đang ghen một chút.

Yến đang trong thời kỳ có kinh nguyệt một tuần rồi, Yến được nghỉ ở nhà không phải đi khách cho đến khi hết tháng để kỳ kinh nguyệt qua đi. Yến đang nằm trên ph*ng của mình và buồn chán. Yến đi xuống dưới nhà để mua băng vệ sinh và một ít đồ cá nhân. Hôm nay đã là ngày kinh nguyệt cuối cùng của Yến rồi. Vì Yến hiện đang là hòn ngọc của quán nên má mỳ Hương đồng ý ngay. Yến ra ngoài mua sắm và ngồi hóng gió ở Bờ Hồ. Nhìn những cô bé bán rong, những công nhân đi ngang qua. Yến nhớ lại trước đây mình cũng giống họ. Cũng nghèo khổ và lương thiện như họ thôi vậy mà giờ đây Yến đã thành một cave có tiếng. Yến buồn quá. Số phận đã xô đẩy Yến đến vậy. Yến bống nhớ đến Tùng. Mình bị đẩy vào cái nghề này còn Tùng thì sao đây. Yến nhấc điện thoại gọi cho Tùng:

– Alô Yến à?

– Anh đang ngủ hay sao mà giọng nghe buồn cười thế?

– Uh, ah, anh dậy rồi. Có gì không em?

– Hôm nay em được nghỉ. Em muốn được gặp anh và nói chuyện về đời anh như là đã hứa. Nhà anh ở đâu, em đến chỗ anh nhé?

– Địa chỉ nhà anh lòng vòng lắm. Em đang ở đâu anh qua đón

– Em đang ở trước cửa bưu điện ở Hồ Gươm

– Chờ anh 20 phút, anh đến ngay đây

20 phút sau Yến nhìn thấy Tùng ăn mặc ấm cúng như một ông già, với một cái giấy ăn nhét trên mũi đi xe máy tới chỗ Yến. Yến hoảng hốt:

– Anh ốm à? Sao anh không nói địa chỉ để em đến. Khổ thân anh quá

– Không sao em ạ? Hắt xì….. Anh hơi cảm một tí thôi. Em lên xe đi

– Thôi để em chở cho

– Shìiiiiiiii…ahhhhhh không anh chở được. Anh chỉ bị nghẹt mũi tí thôi

Tùng vừa nói vừa hít hà một cái vì cái mũi bất trị đang chảy nước như vòi nước máy của mình. Yến ngồi đằng sau và có thể cảm nhận thấy người Tùng khẽ rung lên mỗi khi có một cơn gió chỉ là gió thu đi qua thôi. Yến biết là Tùng lạnh. Yến từ từ vòng tay mình qua eo của Tùng và ôm Tùng với hy vọng thân nhiệt của mình có thể làm cho Tùng đỡ lạnh hơn. Dù Tùng là trai gọi và đã được làm tất cả những gì mình muốn với phụ nữ mà lại hơi khẽ run lên khi bị một cô gái ôm. Điều đó chứng tỏ Tùng cũng giống như Yến, nhưng vì mặc cảm tội lỗi nên không dám đến với Yến. Như vậy Tùng là một chàng trai lương thiện chắc là phải có một lý do nào đó Tùng mới phải dấn thân vào nghề này..

Content Protection by DMCA.com