Truyện Sex Nóng Bỏng – Bé Yến Sành Đời …

Phần 4

Cuối cùng thì cũng đến nhà của Tùng đó là một ngôi nhà trọ nhỏ nằm ở Gia Lâm. Tùng mở cửa bước vào. Một căn nhà nhỏ có mỗi cái giường và một cái TV nhỏ, bếp, nhà tắm kiêm nhà vệ sinh, một cái bàn con con và 2 cái ghế (chắc là hôm nào đông khách đến quá thì Tùng ngồi lên giường). Tùng làm nghề trai gọi mà nghèo như vậy sao. Nhìn Tùng hôm nay thật khác với mọi ngày, thật giản dị. Có lẽ Tùng chỉ mặc lộng lẫy khi hành nghề, phải lộng lẫy mới có khách chứ. Không hiểu Tùng tiêu gì mà không mua nỗi cho mình một thứ gì. Tùng là con trai mà căn ph*ng của Tùng cũng gọn gàng đâu ra đấy

– Em ngồi ghế đi

– Cảm ơn anh

– Nhà anh chỉ có nước lọc thôi, không có gì đâu. Em uống nước nóng nhé

– Được rồi anh ạ. Mọi ngày toàn uống rượu tiếp đại gia mệt lắm rồi nên sợ mấy nước uống cao cấp lắm.

– Hi hi hi

Tùng cười nhìn trông duyên chết đi được. Yến vẫn chờ đợi nghe câu chuyện của Tùng. Tùng sau khi rót 2 cốc nước, ngồi xuống và bắt đầu kể chuyện:

– Có thể em thắc mắc là tại làm sao anh làm nghề này mà lại nghèo thế này đúng không?

Tùng làm một ngụm nước rồi kể:

– Tiền anh kiếm được anh chỉ giữ lại đủ tiêu thôi còn lại anh phải trả nợ. Ngày xưa, anh nghèo lắm, học hết 12, bố mẹ anh không đủ tiền nuôi anh. Anh phải đi làm để gánh vác đỡ gia đình. Làm ruộng không đủ sống. Lên thành phố làm cửu vạn chỉ đủ nuôi thân chẳng gửi về được đồng nào. Nghe lời bọn cửu vạn kháo nhau. Anh lên Lạng Sơn để vận chuyển hàng lậu cho các chủ buôn qua biên giới. Số anh đen đủi thế nào mà ngay chuyến đầu tiên lại rơi vào đúng đợt công an càn quét buôn lậu. Anh phải bỏ hàng chạy lấy người. Thực ra, anh thấy người ta vất hàng chạy lấy người nên anh cũng làm thế vì nghĩ là không sao. Nhưng thực ra bọn họ đã trúng đậm mấy quả trước nên có làm mất hàng chuyến này thì họ vẫn có tiền đền. Chứ anh mà biết mình bị bắt nợ như thế này anh thà để công an bỏ tù anh còn hơn

– Thế hoá ra anh kiểm tiền để trả nợ? Sao anh không buôn lậu tiếp mà lại làm nghề này.

– Đâu dễ thế. Phải đền tiền số hàng trước thì mới được tiếp tục. Anh kiếm được đâu ra tiền. Nhưng, không biết là nên nói may hay không may….

Tùng dừng lại và trùng xuống một chút và nói bé lại

– Một gã trong đường dây đó bị….đồng tính luyến ái mê anh hứa sẽ giúp anh nhưng anh phải….lên giường với ông ta. Anh tưởng chỉ thế là thôi. Anh lại có thể tiếp tục buôn lậu nhưng ngờ đâu anh bị cưỡng hiếp tập thể bởi một lũ đàn ông Trung Quốc. Và anh phải làm cái nghề bẩn thiểu đó, phục vụ cho những gã đồng tính Trung Quốc còn món nợ kia thì vẫn lơ lửng trên đầu và tính lãi cao trong suốt mấy năm anh ở Trung Quốc. Tủi nhục không sao kể xiết. Anh nhiều lần cũng bỏ trốn. Nhưng bên đó lạ nước lạ cái anh đâu có thuộc đường nên bị bắt về, bị phạt đánh và lại cưỡng hiếp tập thể. Anh bị những gã đồng tính luyến ái chơi cho đến khi anh bị bệnh trĩ và lòi rom thì chúng tha anh về. Về Việt Nam anh chẳng biết làm gì cả

– Em cứ tưởng chỉ có hồng nhan mới bạc mệnh thôi. Chẳng ngờ trai đẹp cũng lận đận như vậy

– Anh được một thầy lang ở biên giới chữa khỏi bệnh trĩ và lòi rom. Món nợ kia ngày càng tăng cao. Anh cần một cái nghề gì đó kiếm được tiền nhanh để còn trả dứt điểm món nợ kia. Nên anh làm nghề này. Và em thấy đó, mỗi tối anh phải hành lạc tới 3 có khi 4 khách. Nhức mỏi hết cả người. Vậy mà trả nợ trả lãi, tiền nhà, tiền ăn, tiền may mặc vì đặc thù của công việc. Anh chẳng dám mua gì ngoài quần áo, ăn uống tiết kiệm, ở nhà trọ rẻ tiền. Xe máy kia anh mượn của ông xe ôm gần đây đấy. Anh toàn đi xe bus vào Hà Nội thôi. Thế mà trả nợ mãi vẫn không hết. Anh đang cố cho đến khi anh bị bọn trai trẻ thay thế và hất cẳng anh ra khỏi cái nghề này anh đã trả xong nợ.

– Sau đó anh định làm gì để kiếm sống?

– Anh không biết nữa

– Chắc là anh phải dựa vào bà Tuyết thôi, đúng không?

Tùng đành im lặng không nói gì nữa

– Hắt xì…

– Anh lên giường nghỉ đi, em nấu cho anh nồi cháo nhé

– Thôi, cứ kệ anh, tí anh ăn mỳ tôm cũng được

– Sao lại mỳ tôm? Anh cứ lên giường nghỉ đi

Yến vừa nói vừa cầm tay Tùng lôi Tùng lên giường đẩy Tùng ngã xuống giường. Nhưng chiếc nhẫn của Yến vướng vào cái đồng hồ của Tùng làm Yến ngã đè lên người Tùng. Ngực của Yến đè lên bộ ngực to săn chắc của Tùng. l. của Yến đè lên con cu to dài và vẫn còn đang mềm của Tùng. Yến trợn tròn mắt nhìn Tùng. Tùng cũng vậy. Yến ngượng ngùng nhanh chóng trèo xuống khỏi người Tùng:

– Em ra ngoài mua ít thịt băm và tía tô về nấu cháo cho anh

Và Yến phi ra ngoài rõ nhanh. Kỳ lạ thật đấy, Yến lên giường với bao nhiêu đàn ông rồi vậy tại sao lại ngượng khi nằm đè lên người Tùng. Yến nhớ lại cái cảm giác sung sướng khác thường của khoảnh khắc đó và tự cười một mình. Còn Tùng cũng đang tự cười một mình và hơi hoảng loạn vì chỉ cần Yến nằm đè lên người Tùng lên một chút nữa thôi thì chú nhóc của Tùng sẽ đòi quyền sống ngay lập tức. Kỳ lạ thật đấy, Tùng có thể kiềm giữ cảm xúc rất tốt, có khi trần truồng như nhộng phục vụ khách cũng chưa chắc làm cho Tùng nứng. Tùng chỉ cố gắng nứng để hoạt động như là một nghĩa vụ mà thôi. Đó là lần đầu tiên Tùng cảm thấy có một cô gái lại đặc biệt với mình đến vậy.

Khi cả hai đang ăn cháo thì có tiếng điện thoại reo, đó là điện thoại của Yến:

– Má mỳ à? Con đang ở nhà một người bạn. Dạ, đó là một gã đã từng làm cho con sướng hôm nay con đi uống nước với anh ta. Chỉ uống nước thôi tí nữa con về. Thế nhé.

– Thế hoá ra anh làm em sướng à?

– Liệu có đủ sức không? Hay là đang làm thì hắt xì hơi vào người người ta ấy

– Càng tốt để bôi trơn chứ sao không?

– Mối tối 4 trận mà vẫn còn ham à?

Cả hai vừa vui vẻ, trêu ghẹo, lườm quýt nhau một tí rồi bống nhiên cả hai lại trùng xuống vì nghĩ đến cái nghề hèn hạ của họ. Lần này đến lượt điện thoại của Tùng:

– Alô anh Vương à? Ứ, hôm nay em ốm lắm, không chiều anh được đâu. Khi nào em khoẻ em gọi cho anh nhé anh yêu. Lần sau nhớ mang theo keo bôi trơn nhé, không đau lắm chịu không nổi đâu. Bao cao su bôi trơn cũng không xi nhê đâu. Uh, chúc anh ngủ ngon nhé. Hay để em giới thiệu cho anh thằng khác để anh fuck nhé cưng. Chết ngất, anh chỉ yêu em thôi à? Thế thì gò bớt chim cho nó bé đi không thì em chết non vi con chim vĩ đại của anh mất. he he. Thôi em đang ăn cháo. Thế nhé, Chào anh

– Pêđê hả anh? Anh vẫn còn dám quan hệ với giới đó hả anh?

– Uh, biết làm sao. Thỉnh thoảng không có khách anh cũng phải quan hệ nhưng cực chẳng đã chỉ khi nào đói khách thôi. Còn bình thường anh từ chối thẳng. Nên anh cũng bị mất khách ở giới pê đê nhiều lắm. Chỉ có mỗi tay Vương này. Nó yêu anh điên cuồng nên cứ bám riết lấy anh. Hồi đầu, còn đánh ghen với khách của anh cơ. Dạo này đỡ rồi đấy. Anh đùa qua điện thoại thế thôi chứ gã này lịch sự lắm. Yêu anh thật lòng nên luôn cố gắng không làm anh đau. Anh chỉ cảm thấy khiếp ở đoạn bị hiếp dâm tập thể ngày xưa thôi. Anh vẫn còn bị ác mộng tới 1 năm sau khi anh rời khỏi Trung Quốc đấy.

– Lần đầu tiên đi khách của em cũng khủng khiếp lắm anh ơi. Một gã đàn ông trân trụi và thô thiển….. Em không muốn nhắc đến nữa.

– Nhưng dù sao lần đầu tiên của em còn là với người khác giới còn anh lần đầu tiên QHTD là với một lũ đàn ông. Mà lại bị cướng hiếp, sợ và đau khủng khiếp.

– Thôi đừng nhắc đến chuyện đó nữa anh, không lại ác mộng tối nay đấy

– Giờ thỉnh thoảng vẫn còn gặp ác mộng có điều không thường xuyên như trước thôi

– Cái nghề chúng mình sao mà nó tủi nhục quá anh ạ?

Lại có điện thoại của Tùng:

– Alô, Tuyết à? Uh hôm nay anh không đi làm. Anh đang bị cảm ở nhà nghỉ hết tuần này. Em đến á? Thôi em cứ ở nhà mà nghỉ ngơi ra nhà anh làm gì cho xa xôi. Làm gì có ai, anh đang ở một mình, anh muốn nghỉ ngơi thôi. Anh đang ăn đây. Mua thuốc rồi. Thôi, em đừng đến làm gì. Alô, Alô, Tuyết ơi

– Tuyết sắp đến hả anh?

– Uh, rất tiếc là em phải về chứ không thì cô ấy lại ghen thì khổ em đấy. Mà cô ấy còn quen với Cường của em nữa chứ…

– Anh không phải nói gì cả, em hiểu mà. Em rửa bát xong cho anh em về luôn đây.

– Thôi không phải rửa, không Tuyết nghi ngờ đấy, để Tuyết rửa. Em về luôn đi. Lần sau gặp lại nhé.

– OK

Yến nói và nhìn Tùng. Yến có thế nhìn thấy nỗi buồn và sự tiếc nuối trong mặt Tùng. Và Yến đoán Tùng cũng có thể đọc được điều đó trong mắt của Yến. Cả hai nhìn nhau cho đến khi có tiếng xe máy nổ. Cả hai giật mình và cuống quýt nhưng không, đó là tiếng xe của ông xe ôm. Cả hai bật cười. Yến đi về. Tùng ra tận cửa tiễn:

– Anh vào trong nhà đi, ra ngoài này làm gì gió lắm

– Anh muốn nhìn thấy em về

Yến đi bộ ra bến xe bus và về Hà Nội. Yến nghĩ đến cuộc đời thảm kịch của Tùng. Nước mắt của Yến ứa ra. Chưa bao giờ Yến khóc vì một người đàn ông. Yến khóc vì thương Tùng, thương mình, tủi nhục cho cái nghề của mình. Yến muốn hiến dâng thể xác của mình cho Tùng. Có thể Tùng chưa phải là người đầu tiên chung đ.ng với Yến. Nhưng đối với Yến nếu Yến được trao thân cho Tùng thì đó sẽ là lần đầu tiên thực sự của đời Yến. Nhưng làm sao Yến có thể làm được chuyện đó khi Tùng có Tuyết, Yến có Cường mà Tuyết và Cường lại quen nhau. Nghĩ đến đó Yến lại khóc trên xe bus.

Content Protection by DMCA.com