Truyền thuyết Lesbos

Một âm thanh vọng xa thôi thúc Tina tỉnh lại.Mí mắt khẽ mở,mọi vật cứ xoay như chong chóng.Phải hơn 1 phút Tina mới nhớ ra bật dậy hoảng hốt kêu tên Lâm An.Nhìn xung quanh 1 màu trắng xóa.Tina dừng ánh mắt tìm kiếm ở trên một tảng pha lê.Và Lâm An đang nằm im lìm tại đó.Tina chạy đến bên Lâm An
_ Lâm An ! Em sao vậy nè.Mở mắt ra nói chuyện với Tina đi.Em có biết lời nguyền đã được giải rồi không.Từ nay mình sẽ bên nhau mãi mà không có chuyện gì nữa.Em có vui không hả ?
_ Sao em không trả lời vậy.Em đừng có ngủ nữa,dậy đi.Dậy nghe Tina đi.
Tina cứ lay Lâm An mãi,gọi tên Lâm An không ngừng.Tina nắm tay Lâm An áp vào má mình.
_ Em có thấy Tina đang khóc không hả.Em muốn Tina khóc em mới chịu hả.Đừng có đùa nữa.Tỉnh lại đi.Tina ghét chơi trò này lắm.
Tina cười miệng run run,nước mắt rơi từng giọt ướt đẫm gương mặt nhỏ xuống khóe mắt Lâm An nhưng Lâm An vẫn nằm đó im lim,gương mặt không còn chút khí sắc.Thân thể lạnh ngắt vô hồn.Tina nâng Lâm An dậy ôm chặt vào lòng.
_ Tina không khóc nữa.Không khóc nữa đâu.Xin em đấy,em hãy tỉnh lại đi.Nói chuyện với Tina đi.Tina yêu em nhiều lắm.Không thể sống thiếu em được đâu.
Dù đã cố gắng kiềm chế nhưng nước mắt cứ tuôn rơi không ngừng trên đôi mắt Tina.Bỗng Đại thiên sứ từ đâu tiến tới.
_ Ngươi hãy đi đi.Lời nguyền đã kết thúc.Từ nay ngươi sẽ không gặp điều gì không may nữa.Cô ấy không còn sống nữa rồi,cô ấy đã dùng linh hồn của mình để đổi lấy sự sống cho ngươi.Hãy trở về đi và sống thật tốt.
_ Làm gì có chứ.Ông là đồ nói dối.Lâm An không chết đâu.Chỉ đang ngủ thôi.Ông cút đi nếu không tôi giết ông chết.
_ Dù biết là đau khổ nhưng ngươi làm thế để làm gì.Hãy trở về đi.
Nói xong Đại thiên sứ dùng phép hất Tina trở về hạ giới.
_ Khônggg !
……..
_ Thế nào rồi.Hôm nay bệnh nhân có chút khởi sắc gì chưa ?
_ Dạ chưa thưa bác sĩ
_ Cô gái kia có vẻ may mắn hơn cô này nhỉ
_ Vâng…..Ơ thưa bác sĩ bệnh nhân chảy nước mắt.
_ Để tôi xem….Mắt có hiện tượng hoạt động lại.Có lẽ hệ thần kinh đang hồi phục.Cô hãy ở lại theo dõi,có gì báo cho tôi ngay.
_ Vâng thưa bác sĩ.
Đôi mắt vẫn nhắm im lìm nhưng nước mắt chảy ra từ khóe mắt,đồng tử mắt hoạt động,miệng Tina lắp bắp gọi tên Lâm An……Sau 2 tháng hôn mê cuối cùng Tina cũng tỉnh lại.Tay tháo bình dưỡng khí.Nặng nhọc gọi tên Lâm An.
_ Lâm An ! Lâm An đâu.
_ Cô tỉnh rồi à.Để tôi đỡ cô ngồi dậy.
_ Không cần.Tôi muốn gặp người nhà.
_ Vậy chờ tôi thông báo cho người nhà cô.Bác sĩ sẽ tới ngay bây giờ
Cả nhà Tina được tin lập tức tới ngay bệnh viện.Mẹ của Tina mừng vui ôm Tina khóc nức nở.Cả nhà ai cũng phấn khởi.
_ Cuối cùng con cũng tỉnh lại rồi.Mẹ tưởng không bao giờ thấy con tỉnh lại nữa.
_ Lâm An đâu mẹ ? Cô ấy đâu rồi ?
Nói đến đây không ai nói tiếng nào.Tất cả đều im lặng cúi mặt
_ À…ờ Lâm An hả con.À mà con mới tỉnh lại,cứ nghỉ ngơi đi.Chuyện đó nói sau con nhé.
_ Không ! Mẹ nói con biết ngay đi.Lâm An ở đâu.Cô ấy thế nào rồi.
_ Mẹ…mẹ….
_ Lâm An đã….đã… – mẹ Tina sụt sùi nói không hết câu
_ Đã sao ? Mẹ nói đi !
_ Lâm An đã không qua khỏi rồi con ạ – giọng mẹ Tina ấp úng
_ Sao lại thế chứ.Không thể như thế.Sao ai cũng nói dối hết vậy.Đã chết thì thi thể đâu ?
Bác sĩ dẫn Tina tới phòng ướp xác.Tấm vải trắng phủ kín thân thể.Tina ngỡ ngàng đến bên thi thể mà đôi chân không đứng vững.Tina định lật tấm vải trắng lên thì đôi tay run run không dám lật lên.Tim nhói đau thắt chặt lại.Những giọt nước mắt trực tuôn trào lại kiềm lại không thể rơi xuống.Tina chỉ ngồi lặng lẽ bên cái xác hàng giờ lẩm nhẩm những câu chuyện của 2 đứa.
Những ngày sau đó Tina cứ dật dờ như 1 cái bóng trong nhà.Không nói không cười,ăn uống sinh hoạt như 1 cái xác biết cử động….
_ Mẹ à.Mẹ thấy Tina sống như vậy mà đành lòng sao – Eric hỏi
_ Mẹ chỉ muốn nó được thanh thản thôi.Lâm An tuy tốt nhưng nó ở bên Tina thật không tốt tí nào.
_ Chuyện tai nạn là do không may thôi.Mẹ đâu thế đổ tội cho Lâm An được.Với lại cô ấy cũng…
_ Thôi con đừng nói nữa.Mẹ chỉ muốn Tina được tốt thôi.Dù sao 2 phương trời xa Tina nó cũng không có gặp lại Lâm An nữa đâu.
Câu chuyện của mẹ và Eric đã vô tình để Tina nghe được.Ngay hôm sau Tina lặng lẽ rời khỏi nhà đáp chuyến bay sớm nhất đến Việt Nam.
Việc đầu tiên Tina làm là đến Icestorm để tìm gặp Thủy.Nhưng Icestorm đóng cửa.Gọi điện thoại cho Thủy thì không liên lạc được nữa.Gọi cho Linh thì không ai bắt máy.Tina hụt hẫng trở về căn nhà cũ.Đóng kín,chẳng có gì cả.Vì đã khuya nên Tina kiếm khách sạn ở qua đêm.Để chờ ngày hôm sau sẽ tìm kiếm Lâm An tiếp.
Ngày 14-02-2008
Reee…..ng reee……..ng
1 hồi chuông kéo lâu thì Linh nhấc máy
_ Alo ! Ai đó ?
_ Linh phải không ? Tina đây
_ Trời ! Là Tina thật sao.Anh ơi Tina nè.Tina nói chuyện với Thủy nhé
_ Tina à ! Thủy đây.Cậu đang ở đâu thế.Sao cậu biến mất tăm mất tích bỏ mặc Lâm An thế.
_ Lâm An ! Lâm An đâu rồi.Cô ấy vẫn còn sống phải không ?
_ Đương nhiên là con sống.Cậu đến ngay công viên.Tớ với Linh và Lâm An đang ở đây.
_ Tớ đến ngay.
Tina tức tốc đến công viên thì gặp Thủy và Linh đang đứng đợi.
_ Lâm An đâu ? Tớ muốn thấy cô ấy ngay.
_ Đừng có nóng.Cậu nóng vội không được gì đâu vì Lâm An bây giờ không có nhớ cậu là ai đâu.
_ Tại sao thế
_ Lâm An bị mất trí nhớ.Anh trai của cậu đã đem cô ấy trở về đây và giao cho bọn tớ chăm sóc.Lại còn đưa tiền cho Linh nữa chứ.
_ Không sao đâu.Cô ấy ở đâu.Tớ sẽ không làm cô ấy sợ !
Linh dẫn Tina ra sạp hàng bán chocolate.Tina trông thấy Lâm An đang đứng mua chocolate liền tiến đến gần.
_ Lâm An có mua được gì chưa ?
_ Cậu là ai thế.Mắc gì hỏi tôi.
_ Đây là Tina người mà bọn tớ vẫn kể cho cậu – Linh giải thích
_ Xin lỗi nhưng tôi không nhớ ra cậu
_ Không có sao.Từ nay mình sẽ luôn bên nhau.Em sẽ nhớ Tina mãi mãi từ đây.
3 năm sau…..
Bụp…phut….păng…
_ Wow đẹp quá.Chúc mừng tân giai nhân trăm năm hạnh phúc đầu bạc răng long.
_ Cám ơn 2 cậu đã đến dự đám ma à thôi chết đám cưới của tụi tớ – Tina cười sặc sụa
_ Cám ơn cậu mới đúng.Tạo cơ hội cho tụi tớ qua Thụy Điển chơi
_ Lâm An sướng nhớ được trở thành vợ hợp pháp của Tina.Không biết đến bao giờ Thủy mới cho tớ cái ngày này nhỉ.
_ 2 cậu cứ cố gắng đi sẽ được mà.
_ Ôi giời trời mưa rồi ! – Linh la toáng lên.
_ Tại cậu đấy Tina.Ai lại đi làm đám cưới ở trên núi thế này.
_ Chạy nhanh lên mỏm núi đi.Đứng đó sẽ nhìn thấy cầu vồng sau cơn mưa rất đẹp
Tina nắm tay Lâm An chạy thật nhanh lên trên núi.Nhìn từ trên vách núi xuống là biển xanh bao la rất đẹp.Mưa một hồi rồi tạnh.Cầu vồng 7 màu vắt ngang đường chân trời.
_ Mình lại ước nguyện với cầu vồng đi em – Tina nhắm mắt lại
_ Tina ! Em yêu Tina suốt đời – Lâm An hét to
_ Vậy thì mình xuống biển thôi
Cả 2 nắm tay nhau nhảy xuống biển.Lặn xuống biển Tina trao Lâm An 1 nụ hôn.Ngay khoảnh khắc đó hình ảnh của Lesbos và Sappho hiện lên trước mắt 2 người.Cả 2 cười với nhau hạnh phúc.
” Đến nơi mình thuộc về nhau em nhé”
======== The End ========

Content Protection by DMCA.com