Vì Tôi Yêu Em

Loading...

“Ôi,thật là kinh khủng quá!ặc…ặc” Thùy thì thầm sau tràn ho đến đỏ mặt,hít 1 hơi lấy lại phong độ chuẩn bị bước ra ngoài thì Ngân bước vào.Thấy Ngân vừa bước vào Thùy đứng im như tượng.Ngân bước vào thấy Thùy cũng bất ngờ,nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và nở 1 nụ cười nhẹ trong ngại ngùng
“Em chào GĐ,GĐ đến lâu chưa?”Ngân lên tiếng làm Thùy như tỉnh mộng vội ấp úng
“Ơ…uhm,chào em.Tôi mới tới thôi” Thùy nói mà nghe tim mình đang đập thình thịch,Thùy nhìn Ngân muốn nói thêm điều gì đó nhưng không thể nào thốt nên lời.Bắt gặp ánh mắt Thùy đang nhìn mình chăm chăm,Ngân ngại ngùng
“Mặt em dính gì hay sao mà nhìn dữ vậy?”Ngân vừa nói vừa nhìn vào gương.
“Ơ,không có gì” Bị Ngân bắt tại trận Thùy nhanh chóng quay qua bồn rửa tay,tay quơ quơ chụp lấy vòi nước trong sự bối rối,vô tình Thùy làm rơi cục xà phòng xuống đất lúc nào không hay.Thùy vừa quay qua Ngân cũng bước lại bồn rửa tay bên canh mà mi mắt cụp xuống,ánh mắt đợm buồn.
“Em đi trước nha” Ngân lên tiếng mở một nụ cười buồn dành cho Thùy sau khi rửa tay xong.
“Uhm,chào em” Thùy quay sang nhìn Ngân như rất muốn nói thêm điều gì đó nhưng Thùy không thể thốt nên lời chỉ lặng lẽ bước theo sau,trời xui đất khiến sao không biết Thùy lại vô tình đạp trúng cục xà phòng và loạng choạng ngã nhào tới ôm chầm vào Ngân,đẩy mạnh Ngân vào tường.Một phút bàng hoàng,Ngân nhận ra mình đang bị Thùy ép vào tường với trạng thái hai khuôn mặt rất gần nhau đến nổi Ngân có thể nghe được hơi thở nồng ấm của Thùy trên khuôn mặt mình,Ngân nhìn xoáy sâu vào ánh mắt đen huyền quyến rũ của Thùy.Hai cặp mắt long lanh lại chạm vào nhau,Thùy nhận ra sự thân quen ẩn chứa trên đôi mắt này,trước mặt Thùy lúc này là một khuôn mặt không chút tì vết với làn da trắng ngần đầy sức sống và đôi môi đỏ mộng.Rất nhẹ nhàng Thùy từ từ tiến môi mình lại gần đôi môi đỏ mộng kia.
“Well I wonder could it be
When I was dreaming ’bout you baby you were dreaming of me
Call me crazy call me blind
To still be suffering is stupid after all of this time” Tiếng chuông điện thoại của Thùy vang lên làm Thùy giật mình vội buông Ngân ra trong lúng túng và hối tiếc của cả hai.
“Ơ…xin lỗi” Thùy bối rối quay đi hướng khác mà tim như muốn lộn ngược ra ngoài.
“Em ra trước đây” Ngân đỏ mặt nhanh bước chân đi ra ngoài bỏ lại Thùy mặt đơ như cây cơ.
Trở lại bàn của mình Thùy ngồi phịch xuống mà tâm hồn như treo ngược cành cây trước sự ngạc nhiên của Quỳnh
“GĐ không sao chứ?”
“Ơ…không..không sao,chúng ta tiếp tục làm việc đi” Thùy vội dán mắt vào đống hồ sơ mà tâm trạng đặt ở đâu đâu.

Từ ngày trở về từ nhà Thùy,Nghiêm như trở thành một con người khác hẳn. Người trong nhà lẫn người làm đều ngạc nhiên vì Nghiêm hay ngồi thơ thẩn như người mất hồn,ít đi chơi đêm,không quậy phá.Thỉnh thoảng cô hay tự nhốt mình trong phòng ngồi ngẫm nghĩ gì đó rồi phì cười,cũng có lúc lại trầm ngâm suy tư.Ai ai cũng nhận ra hình như Nghiêm trầm tính hẳn đi,ít nói cũng ít cười với mọi người.Trong bữa cơm gia đình chỉ nói được vài câu rồi lặng lẽ lên phòng làm ông Kim và Ngân cũng há hốc mồm ngạc nhiên chẳng hiểu lí do.Căn biệt thự vốn ồn ào vì tiếng nói của Nghiêm và những lời phàn nàn của ông Kim mấy ngày nay như im lặng hẳn,mọi người trong nhà từ chủ tới tớ hình như ai cũng thấy hơi thiếu vắng cái gì đó. Suốt mấy ngày trôi qua Nghiêm thấy trong lòng mình hình như đang tồn tại một tình cảm mới lạ chưa bao giờ xuất hiện trong lòng cô suốt 21 năm qua,cái cảm giác nhớ nhung,bồi hồi,xao xuyến khi nghĩ về ai đó.Nghĩ tới gương mặt đáng ghét của Thùy cứ làm Nghiêm phì cười 1 mình.
“Cóc…cóc…cóc,Chị vào được không?” Ngân nhỏ nhẹ lên tiếng sau khi gõ cửa phòng làm cắt ngang suy nghĩ của Nghiêm
“Chị 2 vào đi,cửa không khóa” Nghiêm lên tiếng Ngân mở cửa vào thì thấy Nghiêm đang ngồi thẫn thờ nhìn ra khung cửa sổ.
“Dạo sao khép kín quá vậy nhóc?” Ngân ngồi xuống giường nhìn Nghiêm với vẻ thăm dò.
“Ơ…em có sao đâu,vẫn bình thường mà.hihi” Nghiêm quay đầu lại cười tinh nghịch.
“Định dấu chị tới bao giờ đây?”Ngân khoanh tay nhìn Ngân với vẻ nghi ngờ làm Nghiêm bị khớp.
“Ơ…Giấu gì chị.làm j có,chị nói bậy không à.hihi” Nghiêm quay đi hướng khác và chối phắt đi,không dám nhìn thẳng mặt Ngân lần nữa.
“Chị của em mà cũng dám qua mặt sao?nhóc của chị biết yêu rồi phải không?kể chị nghe đi nè” Ngân dịu giọng cười cười.
“Ơ…hjhj,không có mà.Chỉ là vu vơ thôi” Nghiêm cuối mặt xuống e thẹn cười cười.
“Vu vơ mà làm em của chị thay đổi nhanh chóng thành một con người khác vậy sao?” Ngân vẫn không buông tha tiếp tục hỏi tới.
“Chết…nói nhầm bị lộ rồi!” Nghiêm nhăn mặt nghĩ thầm sau đó nhanh chóng chữa lữa
“hihi,cũng chưa có gì đâu chị à,khi nào thích hợp em sẽ kể chị nghe mà,chị đừng hỏi nữa mà” Nghiêm nói mà mặt đỏ bừng lên.
“Nhớ đó nha,chưa gì mà mặt đỏ ao rồi kia,hihi” Ngân nhìn Nghiêm mà không nhịn được cười.
“Chị này…chọc em hoài à” Nghiêm xụ mặt xuống cười cười tay vuốt vuốt tóc.
“Thôi,không giỡn nữa,ngày mai em ra sân bay đón mami với nhóc Linh không?” Ngân nói rồi đứng phắt dậy.
“Ơ,Vậy hả?sao bây giờ chị mới nói em?” Nghiêm trợn tròn mắt ngạc nhiên.
“Tại hôm giờ con người ta đang yêu nên đâu quan tâm tới,bởi dậy k bjk phải ùi.đúng k
nè.hjhj?” Ngân nói mà nhìn xoáy vào Nghiêm cười cười.
“Chị này chọc em hoài à” Nghiêm mắc cỡ trốn vào chăn.
“Hihi,vậy mai có đi không nè?” Ngân dở cái chăn ra nhưng Nghiêm trùm lại.
“Tất nhiên là đi rồi!” Nghiêm nói vọng trong chăn ra.
“Thôi,không chọc em nữa.chui ra đi,nóng lắm đó.hihi,chị ra ngoài đây” Ngân mỉm cười rồi bước ra khỏi phòng.
“Chị 2 giống quỷ quá,cái gì cũng đoán ra được,mà đoán đúng mới ghê.haiz” Nghiêm nghĩ thầm ló đầu ra khỏi chăn rồi ngồi vào bàn lấy máy tính ra chơi game.
………..
Một buổi chiều tại sân bay,
“Mami của các con kìa” Ông Kim hướng mặt về phía trước,vừa dứt lời thì quay qua đã thấy Nghiêm và Ngân tiến lại gần một người phụ nữ độ tuổi trung niên rất sang trọng,một tay kéo vali,một tay nắm tay 1 đứa bé khoảng 9-10t j đó.Nghiêm chạy lại đỡ lấy vali còn Ngân ôm choàng lấy bà ta trên môi nở nụ cười hạnh phúc
“Mami về rồi,con nhớ mami lắm”
“Ờ,mami biết rồi,để cho mami thở cái nào,con với cái.haiz” Bà Kim đánh yêu vào vai Ngân.Ngân buông bà Kim ra cuối xuống nựng má bé Linh
“Bé Linh lớn trông xinh quá,bé Linh nhớ chị không nè” Ngân mỉm cười với Linh.
“Tất nhiên là nhớ rồi,chị là chị Ngân.á,Thùy đại ca ơi!!!em đây nè” Nói rồi con bé thoát khỏi vòng tay Ngân ba chân bốn cẳng chạy một mạch tới chỗ Thùy cách đó không xa .Mọi người đều ngạc nhiên nhìn về phía Thùy,hôm nay Thùy không mặc vest công sở mà mặc áo sơ mi trắng với quần Jean mang kính đen trông rất cá tính.Lại một lần nữa hai chị em Ngân và Nghiêm cùng nghe tim mình đang lỗi nhịp vì con người này,Thùy mỉm cười cuối xuống ẵm bé lên xong 1 vòng làm Ngân và Nghiêm cùng trợn mắt nhìn với vẻ khó hiểu
“Mới gọi gì đó nhóc?” Thùy cóc nhẹ lên đầu Linh.
“Thùy đại ca.haha” Linh tinh nghịch tuột xuống khỏi tay Thùy nhanh chóng chạy lại chỗ bà Kim
“Dì 2 ơi,Thùy đại ca ăn hiếp con kìa” Linh chạy núp phía sau bà Kim chu mỏ ra mách lẻo.
Thùy bước lại cuối đầu chào ông Kim và mỉm cười chào Ngân với Nghiêm
“Ủa,vậy là sao?” Nghiêm và Ngân cùng nhìn nhau rồi nhìn qua Thùy,Thùy lúc này cũng không khác gì Ngân và Nghiêm nhìn Linh ngơ ngác.Ông Kim và bà Kim hiểu ý nên lên tiếng
“Linh là con gái út của Dì 3 Ngân và chú út Thùy.các con hiểu chưa?” Ông Kim nhìn 3 đứa trẻ mỉm cười.
“Ra là vậy” 6 con mắt nhìn nhau đồng thanh lên tiếng cùng một lúc.
“Dạ,cháu chào thím à” Thùy cuối đầu lễ phép chào bà Kim.
“Uhm,chào cháu.cháu là Thùy đó à,mau lớn quá.cháu tới lâu chưa” bà Kim cười hiền hòa
“Dạ,cháu mới vừa tới thôi ạ” Thùy mỉm cười nhẹ.
“Thôi,chúng ta về nhà nào!” Ông Kim lên tiếng
“Lát nữa nhà chú có mở bữa tiệc nhỏ,cháu ở lại dự với gia đình chú cho vui nha” Ông Kim lên tiếng ngõ lời mời.
“Dạ,cháu biết rồi ạ” Thùy lễ phép trả lời rồi bước ra xe.Bước vào xe quay đầu qua Thùy giật thót tim
“Sao em lại qua đây” Thùy bất ngờ khi thấy con bé đội nón len ngồi loay hoay trong xe.
“Hì hì,ple,ple.Em muốn ngồi đây” Linh le lưỡi,híp mắt cười.
“Ôi trời” Thùy lấy tay đập lên tráng ngám ngẩm.Không phải vì Thùy không muốn Linh lên xe mà tại vì Linh nổi tiếng là bà cụ non tinh nghịch,Linh mà đi tới đâu là mọi người ai cũng đau đầu bó tay.
“Thùy đại ca xấu quá,Chị Nghiêm và chị Ngân ở phía sau sao không nói mà đi nói em” Linh vừa dứt lời thì Thùy quay đầu lại giật bắn người lần 2 khi thấy Ngân và Nghiêm đang ngồi ung dung trên 2 chiếc ghế sau xe miệng cười thật tươi
“Đó là ý của nó.hì hì” Nghiêm nói mà miệng cười cười nhìn ra đường làm Thùy cũng đơ người ra luôn.
“Thùy đại ca này thiệt tình,phải để không gian riêng tư cho dì dượng tâm sự chứ,haiz” Bé Linh khoanh tay nhìn ra cửa nhịp nhịp chân lắc lư cười cười đắc ý.
“Trời…”Thùy ôm tráng đau đầu với con quỷ nhỏ này.
“Nè,sao mấy đứa qua đó hết rồi” ông Kim ló đầu ra khỏi xe nói vọng lên
“Dạ,hjhj,để cháu chở họ về ạ” Thùy quay đầu lại cười nhẹ.
“Uhm,vậy chúng ta về thôi”
“dạ” Thùy gật đầu rồi đạp ga lái xe đi.Hai chiếc xe một trắng một đen chầm chậm lăn bánh.Trong xe Thùy vừa lái xe vừa nhìn về phía Ngân qua kính chiếu hậu mà nghe tim mình đập dồn dập,Ngân hôm nay ăn mặc rất đơn giản chỉ với áo Thun bó sát người và chiếc quần Jeans,mái tóc dài đen óng ả bay bay trong gió làm Thùy ngất ngây say đắm,không biết ngẫu nhiên hay cố tình lúc đó Ngân cũng nhìn lên kính chiếu hậu và bắt gặp ánh mắt của Thùy đang nhìn mình,bốn mắt nhìn nhau qua chiếc gương một thoáng ngại ngùng cả hai đều quay đi hướng khác và không dám nhìn vào chiếc gương đó nữa.(èo)
“Thùy đại ca lái xe tập trung đi nha” Linh lườm Thùy.
“Em nói gì vậy,chị đang lái xe mà” Thùy giả nai.
“Ai biết đâu,em nói vậy đó à, plè” Linh lấy tay banh miệng ra nhác Thùy.
“Con nhỏ này càng lúc càng giống quỷ hơn người mà” Thùy nghĩ thầm rồi chăm chú lái xe đi.
Về tới nhà Ngân khung cảnh đầu tiên đập vào mắt Thùy là tên Zen đang cầm 1 bó hoa hồng trên tay đứng tựa lưng trên chiếc xe hơi màu đen bóng loáng đang đậu trước nhà Ngân.

Loading...
Content Protection by DMCA.com